THƠ THẨN

…đã có ngày…

…đã có ngày…

ta ngây ngô rồi vô tình cởi mở…

đứng với nhạc ta phác họa tình thơ…

lên nốt trầm thì thầm một nốt bổng…

nơi giấc mộng chuyển động chớm ban sơ…

…mà sao…

ta bây giờ bơ phờ và úp mở…

vội nhịp thở vội trở mình đêm mơ…

ngã ba đường ta dường như quên mất…

quyền tình tiền phá giấc mộng thuở ngây thơ.

One Comment

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *