Nửa đêm
Có chút lưu luyên
Có chút bâng khuâng
Có chút phân vân
Trong từng câu viết.
Một mình không biết
Thao thức vì ai
Vẩn vơ mải miết
Vò đầu bứt tai.
Có phải đang mơ
À… mình say chứ
Có phải thương nhớ
À… mình tương tư.
Là giọng ai đó
Vọng mãi trong tim
Là hình ai đó
Không thể nằm im.
Cần một lối thoát…
Thoát từ ý tứ
Thoát đến ý thơ
Để từng con chữ
Không còn vẩn vơ.